Từng ánh mắt nói thay bao lời. Đêm cho nhớ thương đêm cho rã rời. Ngày tháng yêu nhau nồng say. Ta đam mê trong cuộc tình ngây ngất. Dù đã biết cách xa nhau rồi. Ta mơ vẫn mơ ước người mãi bên ta. Ngày anh ra đi, mưa rơi thay lời biệt ly. Bến sân hoa rơi ngập lối. Thôi đã Phương pháp điền ngày tháng và giờ, có thể tự động cải tiến. Nếu bạn mong muốn điền thông tin ngày tháng hiện nay vào Excel mà đủ nội lực auto update, bạn đủ sức dùng một trong hai tính năng sau của Excel: =TODAY () – điền thông tin ngày tháng vào ô =NOW () – điền thông Sau đó trong cuộc phỏng vấn về thu nhập quý 4 năm 2021 của Netflix vào ngày [2022-01-21] 21 tháng 1 năm 2022, tổng giám đốc điều hành Netflix Ted Sarandos xác nhận phim sẽ có phần 2: "Vũ trụ "Trò chơi con mực" chỉ mới bắt đầu".[263] Vào tháng 4 năm 2022, Hwang Dong-hyuk cho biết đang Xem ngày 18/11/2165 xây dựng làm nhà có được không? Có nên xây dựng, sửa chữa nhà cửa, xây cổng, xây tường rào ngày 18 tháng 11 năm 2165 hay không? Tử vi 2022 Trong ví dụ này, thử dùng bọn họ đề xuất tính số tuổi của những fan có tên trong list thông qua ngày tháng năm sinch của họ, để tính tuổi chúng ta đã cần sử dụng hàm Datedif cùng với phương pháp ví dụ nlỗi sau: =DATEDIF (C2,TODAY (),”y”) C2: Là ô cất tháng ngày năm sinch Fast Money. Cách đây 5 năm nếu hỏi đam mê là gì, tôi sẽ trả lời bạn đó là trở nên xuất sắc trước phụ nữ. Cách đây 7 năm cùng câu hỏi này internet sẽ là đáp án của tôi. Còn nếu trước đó có lẽ câu trả lời sẽ chỉ là… TRANG GIẤY TRẮNG. Tôi là một người hiểu tương đối rõ về bản thân mình. Người ta gọi đó là may mắn. Ngay từ bé tôi đã biết mình muốn gì? Mình khao khát thứ gì? Và thứ gì khiến mình chán, không hứng thú. Tuy nhiên không phải ai cũng may mắn như vậy. Linh, một cô em của tôi. Học 2 bằng đại học, tốt nghiệp loại giỏi và hiện làm spa. Một công việc chỉ cần tốt nghiệp trình độ phổ thông. Phương, một người bạn của tôi. Cứ làm rồi bỏ, làm rồi bỏ. Vì thấy bản thân mình không hứng thú với công việc cũ. Nam, một người em của tôi. Sau khi kinh doanh một thời gian dài. Cậu mới phát hiện ra đam mê của mình không thể kiếm ra tiền. Nếu không phát hiện ra đam mê là gì? Bạn sẽ rất dễ rơi vào vòng xoáy của những người bạn tôi phía trên. Bạn sẽ dễ rơi vào hoàn cảnh Đi đến cuối đường rồi mới biết mình đang lạc đường. Nếu cách đây vài thập kỷ, hỏi ai đó về đam mê là gì? Có lẽ người ta sẽ đập vào tai bạn rằng “Đam mê là thứ xa xỉ của kẻ nhà giàu nào đó.” Đúng vậy, khi xưa chỉ những thứ gì đó xa xỉ như đồ cổ, xe cộ, tiền vàng ghê gớm gì đó mới là đam mê. Tuy nhiên, đó chỉ là câu chuyện của dĩ vãng. Đam mê theo định nghĩa của wikipedia là cảm giác mong muốn, khát khao có được ai đó hay làm được gì đó, bị hấp dẫn bởi một sự vật, sự việc. Cụm từ đam mê, trong quá khứ, thường thấy trong việc miêu tả tình yêu và dục vọng, cùng với “ham muốn”. Tại thời điểm hiện tại, từ đam mê được dùng chủ yếu vào việc diễn tả một sự khao khát trong sự nghiệp. Theo một cách dễ hiểu hơn. Đam mê có nghĩa là cái cảm giác bạn thực sự khát khao, có ham muốn cháy bỏng về một sự vật hay sự việc nào đó. Vậy bạn đã hiểu đam mê là gì rồi đúng không? Hãy giúp tôi trả lời tiếp câu hỏi này nhé Nếu một người thích thứ gì đó liệu có được gọi là đam mê? Ngắn gọn, Không. Tôi thích uống trà nhưng đó không thể là đam mê. Bạn thích lượn phố và nó cũng không thể nào gọi là đam mê được. Đam mê phải theo kèm nhiều yếu tố khác nữa! Cụ thể hơn, cảm xúc của bạn phải thay đổi khi mắt thấy hoặc tai nghe, bạn sẽ muốn say mê cùng nó quên thời gian, thậm chí là phát điên hoặc phát cuồng vì nó. Ví dụ đam mê với đồ ăn. Cứ nhìn thấy các món ngon là bạn không kiềm chế được. Đam mê du lịch, chỉ chờ có cơ hội để được đi, Một số người thì chọn cho mình công nghệ làm đam mê, có người gọi viết là đam mê, có người khao khát được nói và trình bày ý tưởng, hoặc cũng có người ưa đạp xe lượn lờ qua các con phố… Đam mê có từ đâu? Một trong những lý do mà tôi có thể nhận biết từ rất sớm đam mê có từ đâu là vì 1 trong 2 điều này. 1 Phát hiện ra đam mê vì tính tò mò cao Nếu bạn có tính tò mò cao giống tôi, có lẽ hiện tại bạn cũng đã thực sự hiểu đam mê là gì rồi? Đam mê bắt nguồn từ tò mò, những người tò mò sẽ muốn khám phá mọi thứ xung quanh. Và mỗi khi họ chinh phục được thứ gì đó, họ lại vui sướng và tiếp tục tò mò sâu hơn. Cốt là để thỏa mãn cảm xúc bản thân. Ví dụ từ bé tôi đã bị mê hoặc bởi tong đơ cắt tóc. Nếu không là Lai H. như hiện tại, có lẽ tôi đã làm một anh barber nào đó rồi. Tôi từng cắt hỏng khoảng 5 cái đầu. Đứa em, đứa cháu, thằng bạn dũng cảm, chó của tôi, và dĩ nhiên tôi là nặng nhất với khoảng vài chục lần. Nhưng điều đó không khiến tôi nản chí. Tôi nhớ mình từng phấn khích thế nào khi cắt được kiểu đầu giống David Beckham. Đến bây giờ, tôi có thể thoải mái cắt được bất cứ kiểu tóc nào mà mình thích. 2 Khát khao thành công Khát khao thành công cũng là cách để bạn phát hiện ra đam mê. Tôi biết vài người trước kia nghèo kiết xác. Nhưng họ có đam mê mãnh liệt với tiền. Tôi không biết chính xác việc họ làm, nhưng giờ đây kết quả cũng khá hơn nhiều người. Nếu bạn chịu dậy từ 5h sáng, thức đến khuya, gác bỏ mọi việc để làm thứ mình muốn làm một cách thường xuyên. Không phải hỏi đam mê là gì nữa đâu. Đó chính là đam mê của bạn. Làm thế nào để biết được đam mê của mình là gì? Làm thế nào để biết được đam mê của mình là gì? Dưới đây là một số cách phổ biến nhất. Sở thích của bạn là gì? Từ sở thích, bạn có thể tiếp nhiên liệu cho nó thành đam mê. Mà này, nhớ là sở thích lành mạnh nhé. Khi xưa có thời gian tôi nghĩ rằng đam mê của mình là chất kích thích. Nhưng nếu tôi duy trì lối suy nghĩ này, có lẽ giờ tôi đang vật vờ đâu đó ngoài lề đường rồi. Thế nên để biết thực sự đam mê là gì? Tôi muốn bạn chọn ra cho mình những thói quen tốt, hoặc những sở thích tốt. Chẳng hạn Bạn có thích đọc sách không? Bạn có thích sưu tập thứ gì không? Có thích làm gì đó không? Ví dụ tôi có một người bạn thích pha chế đồ uống, hiện nay cô ấy đã rất thành công trong việc quản lý quán cafe nho nhỏ của mình rồi. Tôi thấy hiện nay có nhiều người thích chế truyện tranh, nếu bạn là một trong số đó tại sao không thử lập 1 website có chủ đề tương tự? Bạn có muốn dành toàn bộ thời gian cho thứ gì đó không? Cá nhân tôi khi thích cái gì đó, tôi sẽ dành hàng giờ để tham khảo thông tin về nó. Cảm giác càng đọc càng thấy kích thích và hứng thú. Thế là tôi cứ đọc mãi đọc mãi, đọc đến khi nào kiến thức không có gì mới nữa thì thôi. Hoặc tôi cũng có thói quen khi thích bài hát nào là bật đi bật lại bài đó đến lúc chán. Tất nhiên vẫn phải xen lẫn một số bài hát khác chứ không thể nghe liên tiếp được. Còn bạn, thứ gì đang khiến bạn kích thích? Đó là cách phát hiện đam mê thực sự của bạn đó. Bạn có giỏi thứ gì hơn người không? Để biết được đam mê là gì? Tự hỏi bản thân xem mình có thứ gì giỏi hơn người không, hoặc có thứ gì đó “có khả năng” giỏi hơn người không? Chẳng hạn khi phát triển Chính Em, tôi biết khả năng chinh phục của mình tốt hơn rất nhiều người. Vậy nên tôi mới có tiền đề để phát triển nó. Khi bạn giỏi thứ gì đó, thông thường đó cũng chính là đam mê của bạn. Tuy nhiên cũng có thể chỉ là những thứ bạn “cảm thấy” mình có thể phát triển được và tiến xa hơn. Chẳng hạn như “giấc mơ trở thành barber”, hay “giấc mơ trở thành DJ” như ngày trẻ tôi hàng khao khát. Đam mê của những người nổi tiếng là gì? Leo Dicarpio đam mê diễn xuất từ bé. Anh ta có khao khát trở thành một diễn viên xuất sắc nổi tiếng khắp thế giới. Donald Trump có tham vọng trở thành Tổng thống nước Mỹ. Có thể nói đó là đam mê của ông. Nhưng đam mê này chỉ thực sự được tiếp đà khi bị cựu Tổng thống Obama làm bẽ mặt trước đông người. Bill Gates có đam mê làm ra hệ điều hành tốt nhất thời bấy giờ, sau này ông đã tạo ra Microsoft, một trong những công ty nghìn tỷ đô của Mỹ. Và còn rất nhiều những câu chuyện đam mê khác. Tất cả những vĩ nhân trên thế giới này đa số đều có một thứ luôn khát khao và cháy bỏng trong người. Là gì? Bạn tự hỏi. Đó là đam mê. Họ biết chính xác đam mê của mình là gì và theo đuổi nó đến cùng. Hỏi đáp liên quan tới đam mê là gì? Có bao nhiêu kiểu đam mê? Có 2 kiểu đam mê. Một là đam mê hài hòa. Đó là những thứ sở thích của bạn, những thứ khiến bạn hào hứng. Kiểu số 2 là đam mê theo dạng ám ảnh. Khi phát hiện ra đam mê, bạn sẽ rơi vào tình trạng muốn chạy theo nó. Có phải ai cũng biết đam mê của mình là gì không? Không, đa số đều không biết đam mê của mình là gì. Họ chỉ làm theo những gì được dạy dỗ và chỉ bảo. Họ không thực sự biết đam mê của mình. Tại sao đam mê lại quan trọng trong cuộc sống? Nếu theo đuổi thứ gì đó ít hứng thú, bạn rất dễ bỏ cuộc. Nhưng nếu có đam mê, khả năng chịu đựng và vượt nghịch cảnh của bạn sẽ tốt hơn. Nó giúp bạn theo đuổi đến cùng thứ mình muốn. Kết luận Như vậy là chúng ta đã cùng tìm hiểu đam mê là gì? Nội dung bài viết cũng là cách mà tôi và rất nhiều người trên thế giới này tìm ra đam mê là gì và sống với đam mê của chính mình. Nếu bạn có phương pháp nào thú vị, hãy chia sẻ kinh nghiệm bên dưới để mọi người cùng đọc. Đừng ngại chia sẻ, chẳng ai đánh thuế ý tưởng của bạn đâu. Your friend, Lai H. Câu chuyện nghề nghiệp có lẽ là câu chuyện của cả một đời người. Tôi nghĩ cái nghề là cái sẽ đi cùng mình cho đến hết cuộc đời, dù cho một lúc nào đó, gia đình, bạn bè rồi người yêu quay lưng đi với tôi thì đam mê ước mơ sẽ vẫn ở lại – bên trong tư tưởng, đồng hành cùng tôi!Khoảng thời gian không thể quênNội dung Câu chuyện nói về khi tôi đi làm gia sư năm nhất Đại học. Hiện tôi đã tốt nghiệp cả 2 trường ĐH Ngoại thương & ĐH KHXH & NV. Lục lọi lại các bài viết cũ thì thấy, đăng lên để nhớ lại khoảng thời gian khó khăn thích Tâm lý, thích cách nhà trị liệu giúp đỡ các bệnh nhân của mình có một cuộc sống mới hạnh phúc hơn, và quan trọng tôi thật sự thích cách họ bước vào cuộc sống của thân chủ mình. Điều làm tôi thấy thú vị nhất không phải là làm thế nào để sống thật lâu mà làm cách nào để được sống thật sâu. Có lẽ từ “sâu” ở đây mang nhiều ý nghĩa nhưng với tôi, biểu hiện của cái “sâu” ấy là việc bạn làm thế nào để có thể bước đi thật sâu vào tâm hồn của những con người xung quanh bạn. Một phần tôi thích điều ấy vì tôi nhận thức được sự nhỏ bé của mình, trong thế giới hơn 7 tỷ người cùng sinh sống thì số người mình gặp được chắc sẽ chẳng là bao, và tôi thật sự rất quý những con người mà tôi được gặp trong suốt hành trình sống của mình. Bước thật sâu vào cuộc sống của họ là cách giúp tôi hiểu họ và giúp họ được nhiều hơn. Bắt đầu từ những suy nghĩ trong tư tưởng, tôi bắt đầu đam mê của mình bằng việc điền vào phiếu nguyện vọng Đại học khoa Tâm lý ĐH KHXH và NV với sự phản đối của người thân trong nhà. Tôi nhớ, để làm yên lòng mọi người tôi đã thi vào khoa Quản trị kinh doanh của Ngoại thương và theo học cả hai trường đương nhiên là tôi nói với gia đình là mình chỉ học ở Ngoại thương. Bước vào Đại học tôi mới thật sự thấy mình may mắn hơn mọi người vì quyết định đó, vì xác định được đam mê rồi thì những việc về sau, nó thật dễ nhất Đại học, tôi chỉ học ở Ngoại thương, bảo lưu kết quả ở Nhân văn để vừa học vừa đi làm kiếm ít tiền tự lo tiền học ở Nhân văn. Cuộc sống không đam mê làm tôi đôi lúc nản chí khi hằng ngày bước đến trường mà những thứ tôi nghe được không phải là điều mà tôi mong muốn. Thời gian cứ thế trôi, điểm tôi trong lớp giữ ở mức khá dù tôi biết rõ ràng tôi có thể làm hơn thế, tôi thiếu đam mê với kinh tế. Nhưng để năm sau được sống với đam mê của mình, tôi chấp nhận khoảng thời gian thử thách này. Thật ra lúc này khái niệm tâm lý còn trong tôi khá mơ hồ, tôi chỉ biết với tính tình của tôi thì tôi có thể nói chuyện thoải mái với tất cả mọi người tôi gặp, mở lòng ra mọi lúc và luôn sẵn sàng bước vào suy nghĩ của một ai đó khi họ cần tôi lắng nghe, chia sẻ. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe về những công việc mà tôi đã làm để bắt đầu theo đuổi đam mê của mình. Tuy học chuyên Văn nhưng các môn Tự nhiên tôi học cũng rất tốt, và năm đó tôi đã đi dạy thêm, tôi dạy 5 bé cùng một lúc, lương tháng cũng hơn 3 triệu, để dành và tiêu xài thì vẫn còn dư dả đối với một đứa sinh viên năm nhất như tôi. Chỉ có điều hơi cực, tôi không có lap, không có xe máy. Di chuyển chủ yếu bằng xe buýt và đi bộ, thật ra ở nhà cũng có một cái máy tính bàn cà tàng theo tôi là vậy vì nó rất hay trở chứng dù trời chưa đổi mùa -_-. Cái máy ấy là của báu duy nhất khi đó của tôi, và tôi cũng hay dùng nó để viết mấy thứ hay ho của riêng mình. Kết thúc mục giới thiệu bản thân, xin lỗi mọi người về sự dài dòng phía trên, tôi bắt đầu câu chuyện của tôi đây!Trong đám học trò, phải nói đứa làm tôi ấn tượng nhất là một cậu bé lớp 5. Em 10 tuổi rồi nhưng đọc rất chậm, thường thì trước khi đọc từ nào em cũng phải ngồi đánh vần rất lâu. Khi tìm đến tôi để nhờ kèm cho em, mẹ em nói với tôi rằng đã đổi nhiều gia sư rồi, thế nhưng vẫn đâu vào đấy, nguyên văn câu nói của mẹ em là “Ai cũng bỏ chạy”. Đương nhiên với nhiêu đó thông tin cũng đã đủ làm một đứa sinh viên năm nhất như tôi mướt cả mồ hôi “Eo ôi, mình đủ khả năng không đây?”. Tôi tự hỏi nhưng cũng không tự trả lời được, vì thế tôi quyết định coi đây như thử thách, không nghĩ nhiều mà bắt tay vào làm thôi. Ngày đầu tôi đến nhà bé, đó là một phòng trọ nhỏ ở cuối dãy. Một căn phòng với một gác phía trên, tôi nghĩ chắc để ngủ vì dưới phòng chỉ để vỏn vẹn một chiếc ti vi, không thấy thêm đồ đạc chi cả. Tôi làm quen với em và hỏi mẹ em đâu rồi. Câu trả lời làm tôi nghẹn đứng. “Mẹ em ra tiệm net chơi rồi chị”. Có lẽ vì vào đời trễ hay sao mà nghe câu trả lời xong tôi hơi choáng. Em hỏi tôi rằng một tháng tôi tính em bao tiền. Tôi bảo tôi sẽ bàn với mẹ em sau thì tiếng sét thứ hai giáng vào đầu. “Chị đừng lo, tuy mẹ là vợ bé nhưng tiền ba đưa cho mẹ nhiều hơn vợ lớn nhiều, chị muốn bao nhiêu cũng được”. Những lời nói ấy phát ra dưới một giọng nói ngây thơ và một ánh mắt không hề có bất cứ suy nghĩ nào khiến tôi như đứng hình. Bất chợt tôi để ý em, em cứ như một cậu bé lớp 5 trong hình hài một cậu nhóc lớp 1 vậy, em ốm tưởng chừng như không thể ốm thêm được nữa. Gạt mọi suy nghĩ, tôi quyết định bắt đầu công việc chính của mình. Môn đầu tiên tôi dạy là Toán, phải nói bạn không biết tôi đã bất ngờ thế nào với khả năng tính toán của cậu nhóc đâu, phải là hơn những trông đợi của tôi rất nhiều. Vì trước khi dạy nhóc tôi có dạy mấy nhóc nữa, để truyền đạt kiến thức toán cho các nhóc đó phải nói là tôi cũng nhức đầu đau não nhiều phen. Thế mà với em, tôi chỉ nói chưa đầy năm câu giải thích em đã bảo em hiểu rồi và kêu tôi đưa bài tập em làm và sửa cho em. Không sai một câu nào các bạn ạ… Tôi tự hỏi là mình nên tin vào đâu để tiếp tục dạy, rõ cậu bé rất thông minh… Nhưng vấn đề bắt đầu khi qua toán đố, toán đố là hình thức toán toàn chữ, em nói với tôi, dường như em không hiểu đề, việc đánh vần đối với em quá khó. Như hiểu rõ mọi chuyện, tôi nói em lấy sách tiếng Việt ra đọc tôi nghe bất kì bài văn nào em thích, em tỏ ra lúng túng và kém linh hoạt hơn khi nãy. Phải nói một tiếng sau tôi dành để chỉ em đọc một bài tập đọc. Kết thúc giờ học, tôi xoa đầu rồi chào tạm biệt em. Tôi hỏi là khi nào mẹ về, em lắc đầu không biết, tôi hơi lo nhưng nghĩ chắc em cũng đã quen rồi. Em đóng cửa, tôi leo lên chiếc xe đạp cà tàng của bà tôi, con đường về nhà như dài ra… Đọc kém, đánh vần kém nhưng rõ thông minh mà… tại sao? Tôi cứ nghĩ về nó suốt cả quãng đường dài. Rõ là tôi vẫn chưa đủ kinh nghiệm và kiến thức để hiểu rõ vấn đề, nhưng nó đủ làm tôi đau não mấy tuần liền cùng với đống bài tập Đại học trên trường. Nhưng nói thật, chuyện tôi để tâm là chuyện cậu nhóc, chứ về kinh tế, hình như đầu tôi vẫn chưa thông lắm . Sau vài tuần, tôi mới để ý ba em rất ít khi về nhà, mẹ em thì cứ đi suốt như vậy, tối em thường tự nấu mì gói để ăn, được một cái an ủi là em rất vui và chia sẻ với tôi rất nhiều mỗi khi tôi đến dạy em. Tôi vui vì làm được một điều gì đó cho em. Em ít nói chuyện với gia đình, ít được trò chuyện và chia sẻ với ba mẹ, có phải đó là lý do gây khó khăn trong việc học tiếng Việt của em không? Lúc đó, đầu tôi cũng chỉ nghĩ được có vậy, thế là tôi nói chuyện với em nhiều hơn, tôi ở lại thêm nửa tiếng mỗi ngày để nói chuyện với em, những câu chuyện trường lớp bất tận của con nít, rất ngây ngô và dễ thương. Khi tôi dạy em cũng là lúc em sắp thi chuyển cấp. Em cười rất tươi nói với tôi rằng, chị không cần lo đâu, nhất định em sẽ đậu để chị vui. Tôi quay mặt đi vì tôi xém rơi nước mắt… Nhưng rồi mọi chuyện vẫn làm tôi bất ngờ, đợt thi chính thức em vẫn rớt. Lúc đó tôi hỏi em mấy bài này chị dặn đọc ở nhà em không đọc hả? Rồi tôi không cầm được nước mắt khi em bảo “Ở nhà một mình em buồn nên bắt tivi lên xem, xem cả ngày, tối thì ngủ quên đến sáng rồi vào thi”. Bài em chưa đọc lại chính là bài mà em lên thi hôm sau. Tôi buồn, tôi trách bản thân quá ỷ lại vào khả năng của bản thân và lời nói của em. Tôi khóc… em đến dỗ tôi. Tôi thấy mình là một gia sư chẳng ra gì cả, em lại bảo thi lại chắc chắn em sẽ đậu, lại bảo tôi đừng buồn… Nhưng đợt này tôi cũng quyết tâm hơn, tôi qua dạy em mỗi ngày cho đến ngày thi lại. Đến ngày biết kết quả, em mượn mẹ điện thoại gọi báo với tôi em đã đậu, trường em đậu là một trường cấp 2 gần nhà tôi. Tôi đã rất vui, tôi lại xém khóc khi đang còn ngồi học tại trường Đại học… Tôi mau nước mắt lắm, vì quan điểm sống của tôi là phải luôn chân thật với cảm xúc của mình. Bởi vậy, khi thấy một cô gái mau nước mắt, bạn đừng hiểu lầm rằng họ yếu đuối, vì tôi hiểu rõ bản thân tôi mạnh hôm sau không dạy nhưng tôi vẫn hay qua nói chuyện với em, em bảo năm sau tôi tiếp tục dạy em được không? Đương nhiên là tôi đồng ý rồi, tôi quý em như một người bạn nhỏ. Khoảng thời gian vui vẻ chưa được bao lâu, mẹ em nói với tôi bên trường cấp 2 quyết định không nhận em, vì bảng điểm mấy năm trước của em và học kì I lớp 5 quá thấp, vả lại em còn thi lại mới đậu. Tôi chết lặng trong ngỡ ngàng. Bây giờ, giáo dục là như vậy sao? Mẹ em tâm sự với tôi rằng sẽ gửi em đến nhà chú ở Long Thành để đi học. Tôi hỏi sao chị không đi cùng bé thì chị trả lời “Em thấy đó, ba nó xa vợ lớn nên có chị, giờ chị đi, chị không giữ ổng lại thì không biết ổng còn có ai?”. Nghe đến đây tôi thấy tôi bớt giận chị hơn, vì ánh mắt chị cũng buồn như bao người phụ nữ khác khi có một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Tôi chỉ gật đầu, dù buồn nhưng tôi nghĩ tôi phải tin tưởng và hy vọng vào em. Tôi nói với chị và em, mai tôi quay lại dạy bữa cuối. Tôi về làm quà cho em, tôi dự tính xin chị cho tôi dắt em đi chơi một ngày thay vì học. Hôm đó, tôi đến sớm hơn mọi ngày, tôi thấy chị đứng chờ tôi. Tôi vui vẻ chạy lại nói với chị việc dẫn em đi chơi. Nhưng như có dự cảm gì đó, tôi hỏi chị “Hiền đầu rồi chị?”. Chị nói nó về Long Thành từ sáng rồi, chị đưa tôi khoảng tiền dạy thêm tháng cuối rồi chào tôi đi đâu đó. Tôi chào chị rồi quay xe đạp về, con đường dài ra như cái cảm giác ngày đầu tôi đạp xe về sau khi gặp em, tôi nhớ về nụ cười của em, những câu chuyện em kể tôi, nghĩ về tương lai em… về lời hứa tôi nói với em hôm sau tôi quay lại dẫn em đi chơi vẫn chưa thực hiện được… Nhưng bạn biết đấy, sống là phải không ngừng hy vọng, tôi cũng sẽ như thế, chỉ là một cuộc chia tay như bao cuộc chia tay thôi mà… ấy thế, tôi lại khóc suốt quãng đường về nhà…“Vẫn mong em sẽ luôn sống khỏe mạnh và hạnh phúc”.Một mẫu chuyện nhỏ trong cuộc đời của tôi mà có lẽ tôi mãi không quên được. Tôi sẽ vẫn bước tiếp con đường để thực hiện ước mơ của chính tôi, về sau này tôi vẫn hay kể lại với bạn bè chuyện của em, như một cách làm cho tụi nó bớt nản khi gặp chuyện không vui. Vì bên cạnh cuộc đời mình, còn rất nhiều mảnh đời bất hạnh mang những nụ cười rất hồn nhiên và đầy hy AnhBài viết được thực hiện vào ngày 20/05/2015

bao đam mê có em trong ngày tháng