Tóm tắt: Thừa Phúc Thanh xuyên vào một tiểu thuyết đam mỹ, cậu cảm thấy may mắn khi bản thân chỉ là nhân vật phụ trong bộ truyện này. Đó là văn trọng sinh, nhân vật chính thụ tên là Hạ Đồng Tri- một đại thiếu gia tài giỏi trong một gia tộc lâu đời, y có một
Truyện cười ngắn bá đạo 1: Đàn ông là vua tò mò. Trong một toa xe lửa, có 3 người đàn ông và một cô gái trẻ cực kỳ hấp dẫn. Cả bốn người cùng hòa vào một cuộc nói chuyện, một lát sau họ chuyển sang chủ đề… tế nhị.
Mời các bạn đón đọc truyện người lớn hay nhất trên mạng =D> được tổng hợp chi tiết đầy đủ. Truyện 18 dành cho các bạn trẻ ham mê đọc sách với nhiều thể loại vui. /:) Gia đình ông tướng Phú chỉ có người con gái duy nhất là Thu. Cô nay đã là 19, sinh viên năm thứ hai đại học Y thành phố.
Bởi vì căn bản, nếu một người con gái đã phản bội bạn trai mình để đi theo bạn, thì cô ấy cũng sẽ lừa dối bạn khi mọi việc không còn vừa ý cô ấy nữa. Sau khi cô ấy đã ra đi, một việc khó khăn không nhỏ chính là đối mặt với cảm xúc của bản thân. Quan trọng
Ngôi sao truyền hình cảm thấy đau khổ khi đàn ông chỉ muốn hẹn hò với cô và không hào hứng khi cô đề cập đến mong muốn tiến tới việc xây dựng một gia đình. Tôi yêu bản thân, con người mình và tôi đang tập trung vào cuộc sống cá nhân và khám phá bản thân từng
Fast Money. Đúng lúc này thì di động của Phương Tình vang lên, cô cầm lên thì thấy là Khang Tư Cảnh gọi tới, ổn định lại cảm xúc một lúc cô mới bắt máy. "Hôm nay là lễ Giáng Sinh, mẹ kêu chúng ta về nhà cũ ăn cơm". Khang gia nguyên bản là không ăn mừng lễ Giáng Sinh bởi Khang lão gia tử cảm thấy đó là ngày hội của người nước ngoài. Bất quá từ khi mẹ con Mạc Khởi Văn trở về, Khang lão gia chiếu cố cho thói quen này ở Mỹ của hai mẹ con bọn họ nên từ đó Khang gia năm nào cũng ăn mừng lễ Giáng Sinh. Phương Tình khụt khịt mũi nói "Em biết rồi." Khang Tư Cảnh nghe ra giọng nói của cô có chút khác thường liền hỏi "Phương Tình, làm sao vậy?" "Em không sao, vừa mới đánh hai cái hắt xì." Bên kia trầm mặc trong chốc lát "Thật sự không có việc gì sao?" "Không có việc gì." Khang Tư Cảnh cũng không có tiếp tục hỏi, lại nói "Có cần anh qua đón em không?" "Không cần, em tự đi được." "Ừ, trên đường cẩn thận." Phương Tình tan tầm so với Khang Tư Cảnh sớm hơn một chút, cho nên Khang Tư Cảnh nghĩ rằng cô sẽ tới trước anh nhưng hóa ra anh lại là người tới trước. Anh có ý muốn gọi điện cho cô nhưng nghĩ rằng cô đang lái xe không tiện nghe nên thôi. Phương tình một đường này đi đến Khang gia quả thực miễn bàn có bao nhiêu thật cẩn thận, tốc độ xe cũng phóng tới chậm nhất, cho nên tới trễ . Phương tình đi vào đúng lúc mọi người đang ngồi ở sô pha vui vẻ trò chuyện, Mạc Khởi Văn cũng đang ngồi ở đó xem đống quà tặng của mình, là người nhỏ tuổi nhất ở Khang gia nên thu được rất nhiều quà. Vì liêu biểu khách khí, Phương tình cũng tặng quà. Tặng xong lúc sau Phương Tình ngay tại bên cạnh Khang Tư Cảnh ngồi xuống, sau đó cũng mọi người tiếp tục nói chuyện phiếm. Mạc Khởi Văn đem số quà tặng đếm qua một lần, lại nhíu mày nói" Năm nào cũng có nhiều quà như vậy, thật không có dùng đến, ông ngoại với mọi người không cần thương yêu con quá Khang lão tiên sinh ra vẻ không vui hừ hừ nói " Được tặng nhiều quà mà còn không thích?" Nhưng trong mắt lại tràn ngập yêu thương đối với cô. Mạc Khởi Văn lại nói" Có nhiều quà đương nhiên là thích rồi, chỉ là ông ngoại người đừng năm nào cũng tặng con điện thoại di động nữa! Con cam đoan về sau thường xuyên gọi điện quấy rầy ông, cho nên ông sang năm có thể đừng tặng nữa được không?" Lời này đem tất cả mọi người đều nở nụ cười, Khang lão tiên sinh bất đắc dĩ lắc đầu cười mắng "Đúng là một đứa nhóc con, thật giống với mẹ của con". Khang Văn Lệ lại tỏ vẻ" Con thật không có bướng bỉnh như vậy". Khang lão tiên sinh nhìn Khang Văn Lệ liếc mắt một cái" Ta thấy không kém nhiều lắm". Không khí thật sự là vô cùng hoà hợp, mắt thấy tán gẫu không sai biệt lắm Phương Tình nhân tiện nói "Kỳ thật, trừ bỏ những món quà vừa tặng, thật ra con còn một món quà muốn tặng cho mọi người. " Lưu Tâm Lan liền cảm thấy hứng thú, vội hỏi nói "Quà gì vậy Phương Tình?" Phương tình cúi đầu cười cười, ánh mắt ở mọi người trên mặt đảo qua, rồi sau đó khinh miêu đạm tả - nhẹ nhàng bâng quơ nói "Con mang thai ." Bầu không khí đang náo nhiệt bỗng nhiên nhất thời im lặng tĩnh mịch, mọi người đều bị tin tức này làm cho bất ngờ, đều là vẻ mặt không dám tin nhìn chằm chằm cô. Lưu tâm lan là người phục hồi lại tinh thần đầu tiên, trực tiếp kéo Khang Tư Cảnh đang ngồi bên cạnh sang một bên ngồi xuống bên cạnh cô, vẻ mặt khẩn trương hỏi "Con gái con là đang nói thật sao? Con thật sự ........ mang thai?" Phương Tình ban đầu chỉ đơn giản muốn cùng mọi người tuyên bố chuyện này, lại không nghĩ rằng họ lại nghiêm túc đến như vậy. Nhìn ánh mắt của Lưu Tâm Lan cô cũng khẩn trương đứng lên, vội vàng lấy từ trong túi xách ra tờ giấy xét nghiệm nói" Thật sự là như vậy, vì để ngừa có sai sót con còn đi tận ba bệnh viện" Lưu tâm lan vội vàng tiếp nhận nhìn nhìn, sau đó hít một hơi thật sâu, chắp tay đặt ở trước ngực, lẩm bẩm "Cám ơn trời đất A di đà phật." Nói xong ôm lấy Phương Tình nói "Phương Tình, con dâu ngoan của mẹ!" Khang Minh Huy cũng phục hồi tinh thần lại, trước hướng bên cạnh Khang lão tiên sinh còn đang ngơ ngác nói" Ba, người có nghe thấy không? Ngừoi trở thành ông cố rồi!" Khang lão tiên sinh được con trai nhắc nhở cũng mới phục hồi lại tinh thần, vỗ mạnh vào đùi, hưng phấn nói" Chuyện tốt, chuyện tốt, ta phải lên nói cho mẹ của các con biết". Khang lão tiên sinh nói xong liền chống quải trượng đi lên lầu, cũng không biết có ma lực gì, ông đi tựa so với trước kia càng lưu loát. Khang minh huy cũng vui vẻ ha hả nói "Ta đem vò rượu mao đài ra, chuyện tốt như vậy tất nhiên nên uống chén rượu mừng" Lưu tâm lan nhìn bóng dáng vui vẻ rời đi của khang minh huy bĩu môi nói "Con không biết đâu, vò rượu này ba ba của con quả thực coi như bảo bối, lúc con cùng Tư Cảnh kết hôn còn không lấy ra uống, quả nhiên vừa nghe đến sắp có cháu liền mở ra uống, quả nhiên cháu nội so với con trai còn quan trọng hơn" Phương Lận Chi cũng đến ngồi xuống bên cạnh cô, thần sắc vui mừng hỏi" Con có cái gì muốn ăn không...... mẹ làm cho con ăn" Phương Tình nói "Không có gì muốn ăn, chính là đặc biệt tưởng nhớ ăn lạt đích." Lưu tâm lan kích động nói "Ôi, người ta nói toan nhân lạt nữ, xem ra trong bụng con chính là một tiểu công chúa, ta bớt thời giờ liền cấp nàng làm mấy bộ lôi ti váy đi ra." Phương Tình cười đáp lại,hoá ra chuyện cô có thai cả Khang gia đều cao hứng, đương nhiên, ngoại trừ mẹ con Khang Văn Lệ, cô nhìn thoáng qua bà ta, tỏ vẻ đang ngượng ngùng nhìn cô, cũng không biết là có vui vẻ hay không. Còn Mạc Khởi Văn vẫn như cũ đang ngồi xem đống quà tặng của mình. Chỉ là đang cúi đầu xuống, dù sao cũng chỉ là một tiểu hài tử không thể che đậy được tâm tình của chính mình, cô chỉ lần liếc mắt cũng có thể thấy được vẻ mất hứng. Cũng đúng a, nếu Phương Tình sinh ra đứa bé này, như vậy cô ta sẽ không còn là người nhỏ tuổi nhất ở Khang gia, như vậy mọi ngừoi tất nhiên cũng dành tình yêu thương sang cho đứa bé. Phương Tình lại nhìn Khang Tư Cảnh, người này, từ lúc cô tuyên bố mang thai cũng không thấy có phản ứng gì. Hiện giờ đang ngồi trên sô pha, hơi cong thân thể cầm chén trà lên uống, bộ dáng trông thật bình tĩnh. Anh.........Như thế nào...........không phản ứng gì? Lưu Tâm Lan nghĩ đến cái gì liền hướng Khang Tư Cảnh nói "Tư Cảnh, hiện tại Phương Tình mang thai, Vu tẩu có một mình cũng không thể chăm sóc tốt cho con bé, hay là hai đứa trở về bên này ở, chúng ta bên này sẽ chăm sóc tốt cho Phương Tình". Khang Tiên Sinh vẫn như cũ đang cầm cái chén uống trà, vẻ mặt thờ ơ tựa như không có nghe thấy mẹ mình đang nói gì. Lưu Tâm Lan liền vỗ vào đùi anh một cái nói" Ta là đang nói chuyện với con đấy!" "Hử?" Khang Tư Cảnh có thể là bị đau, mi tâm nhíu lại, vẻ mặt mờ mịt nhìn về phía Lưu Tâm Lan. ". . . . . ." Lưu tâm lan nhìn biểu tình này của anh cũng bị bất ngờ, sau đó phì cười nói" Con không phải là nghe tin mình trở thành baba liền ngốc luôn đấy chứ" Khang Tư Cảnh gật gật đầu" Vâng, con đã biết. " Lưu Tâm Lan ". . . . . ." Phương Tình ". . . . . ." Khang tiên sinh lên tiếng lúc sau lại tiếp tục bưng chén trà lên uống, uống một ngụm liền phát hiện không thích hợp, lại quay đầu nói một câu "Con làm sao mà cao hứng đến ngốc được?" ". . . . . ." ". . . . . ." ". . . . . ." Lưu Tâm Lan lắc đầu, "Quả nhiên là ngốc" Phương Tình che miệng cười trộm, ông xã nhà cô thông minh như vậy từ khi nào mà cung phản xạ lại kéo dài như vậy. Mà hôm nay hình tượng của Khang Tư cảnh đã hoàn toàn sụp đổ rồi. Ví dụ như rót coca vào ly uống rượu vang, rồi lúc mời rượu các trưởng bối, rượu tràn ra cũng không biết, sau đó mọi người liền cười nói rằng anh nghe tin mình làm baba bị kích động đến phát ngốc, ngay cả chỉ số thông minh cũng bị suy giảm. Phương Tình ở một bên cười trộm, người này luôn luôn khôn khéo, cho nên rất ít khi có thể thấy được bộ dạng ngớ ngẩn của anh, bộ dáng ngây ngốc này thật ra cũng rất đáng yêu Ăn cơm xong Phương Tình về phòng trước đi rửa mặt một chút, sau đó lại dùng mỹ phẩm thoa lên mặt, cô hiện tại cũng chỉ có thể dùng một chút kem dưỡng da, về phần mỹ phẩm trang điểm tất nhiên không thể dùng. Một lúc sau cô nghe tiếng Khang Tư Cảnh đẩy cửa bước vào nhưng cô đợi mãi không thấy anh lên tiếng liền tạm dừng động tác quay đầu lại. Liền thấy anh đứng thẳng tắp ở cửa, vẻ mặt cười như không cười nhìn cô. Anh vừa uống rượu nên trong ánh mắt mơ màng, có một loại mông lung mỹ cảm, cách loại này mông lung, cô có thể cảm nhận được Khang tiên sinh đối với cô ôn nhu. Phương Tình tâm đột nhiên nhảy dựng, ra vẻ khó chịu nói "Đứng ở nơi đó làm cái gì?" Khang Tư Cảnh hai tay đút túi quần chậm rãi đi tới, trực tiếp đem cô ôm vào trong ngực, môi ghé vào bên tai cô, thanh âm hàm chứa ý cười hỏi cô" Buổi chiều lúc anh gọi cho em tại sao không nói cho anh biết? Hại anh ta không hề chuẩn bị tâm lý, ở trước mặt các trưởng bối trở thành trò cười." Phương Tình nghĩ tới bộ dáng bị sụt giảm trí thông minh kia liền muốn cười, bất quá sợ anh sinh khí liền cố nén cười nói "Dù sao cũng đều phải nói, không muốn nói đi nói lại nhiều lần, em chỉ đơn giản là muốn thời điểm mọi người cùng nhau tề tựu liền nói". Phương Tình nhíu mày hỏi anh" Nghe tin em mang thai, anh có phải vui đến ngốc đi không? Bộ dạng vừa rồi ở trước mặt mọi người cũng không giống anh". Anh ở trên mặt cô cọ cọ, "Anh chỉ là đang suy nghĩ, em vừa mới khóc có phải hay không bởi vì mang thai đứa con của chúng ta nên mới khóc." Cái gì vậy, sao lại hỏi một đằng trả lời một nẻo thế này. Bất quá lời này lại nhắc nhở Phương Tình, "A? Anh biết em khóc?" "Ừ." "Vậy sao không hỏi tại sao em lại khóc?" Khang Tư Cảnh vẻ mặt đương nhiên, "Em nếu muốn nói tự nhiên sẽ nói cho anh." Phương Tình càng nghĩ càng cảm thấy rằng cô đang giống như bị Khang Tư Cảnh đi guốc trong bụng, lại nói "Anh vẫn chưa trả lời em, có phải hay không bởi vì biết chính mình sắp làm ba ba cho nên vui đến mức phát ngốc?" "Không sai biệt lắm, anh là vì biết rằng em vì đứa con của chúng ta mà khóc, sau đó chính mình trong lòng cũng rất thích, bất tri bất giác liền ngốc rớt." ". . . . . ." "Sao nghe ngữ khí của anh em cảm thấy anh có vẻ không vui khi được làm baba ? Chẳng lẽ anh một chút chờ mong đối với đứa bé này cũng không có?" Khang Tư cảnh ôm chặt cô, trong thanh âm lộ ra vẻ nồng ấm "Chờ mong, tất nhiên là anh vô cùng chờ được thấy biểu hiện của em đối với đứa con của chúng ta, anh mong là sẽ thấy em vui mừng, thật cảm ơn em vì đã vui mừng vì sự xuất hiện của đứa bé này, vì vậy anh cũng vui theo". "Chờ mong chính là chờ mong , nói vòng vo như vậy làm gì?" "Cái này không giống." Còn thực sự đối mặt với cô nói, "Bởi vì em mới là bảo bối của anh." Tuy rằng câu trả lời này cũng không phải Phương Tình muốn, chỉ là lời này cô thích nghe vô cùng. Cảm thấy trong lòng vô cùng ngọt ngào, cô biết anh đối với mình coi như bảo bối, cho nên cô càng phải đối xử tốt với anh, Phương Tình nghe xong lời đó kìm lòng không được liền ôm lấy anh hôn một cái nói" Khang tiên sinh cũng là bảo bối của em" "Ừm." Anh lên tiếng, thanh âm thực ôn nhu, sau ở trên mặt cô cọ cọ vài cái, động tác thực nhớ nhung, nhưng ẩn sâu bên trong là một loại tình cảm yêu thương cực hạn. Phương tình hưởng thụ trong chốc lát, đột nhiên nghĩ đến cái gì lại nói "Bất quá bây giờ em đang mang thai, chúng ta không thể ân ái, anh phải làm sao bây giờ?" Khang Tư Cảnh suy nghĩ cũng không nghĩ muốn lên đường "Không phải em tặng cho anh một cái gối ôm sao". Người này thật là biến thái, Phương Tình đánh anh một cái, ngược lại Khang Tư Cảnh cười khẽ, Phương Tình lại nghĩ đến cái gì cười nói" Cái gối ôm kia là đực nha!" Câu này làm Khang tiên sinh không vui, sắc mặt lạnh lùng nhìn cô nói" Đừng nghĩ về anh như thế!" Phương Tình trong lòng thực buồn cười, nhưng trên mặt lại nói "Được rồi được rồi, em là đang hỏi nghiêm túc" Khang Tư Cảnh hí mắt nhìn thấy nàng, vẻ mặt đương nhiên, "Không phải còn có cách dùng miệng sao? Thật sự là không được cũng còn cái miệng nhỏ nhắn a". Phương Tình sửng sốt trong chốc lát mới phản ứng lại, lập tức cắn một cái lên đầu vai Khang Tư Cảnh sẵng giọng" Khang Tư Cảnh anh thật là bại hoại. " Khang Tư Cảnh lại cười nhẹ vài tiếng, trêu cô quả thực vô cùng vui vẻ. Phương Tình đang mang thai, mọi người trong Khang gia đều vô cùng mong chờ đứa bé này, hôm qua Lưu Tâm Lan cùng Phương Tình nói chuyện, bà có ý muốn cô từ chức ở nhà dưỡng thai. Phương Tình cũng sợ ở bên ngoài có sơ xuất, dù sao kiếp trước bị sinh non nhiều quá nên cô cũng bị ám ảnh cho nên đồng ý với Lưu Tâm Lan. Ngày hôm sau đi làm Phương Tình liền nộp đơn xin từ chức cho Y Na, đại khái là Khang Tư Cảnh gọi điện cho Tưởng Mẫn, sau đó Tưởng Mẫn nói qua cho Y Na biết cho nên cô ta liền phê chuẩn cho Phương Tình, còn niềm nở bảo cô dưỡng thai cho tốt. Nghiêm Manh nghe được Phương Tình phải rời khỏi, quả thực kịch liệt kháng cự, Nghiêm Manh vẻ mặt lo lắng nói "Như thế nào nói không làm liền không làm, cậu chỉ vừa mới đến có mấy tháng, hiện tại công trạng tốt như vậy, nếu bây giờ xin từ chức thì sau này sẽ rất khó khăn." Phương tình chỉ đơn giản nói một câu "Mình mang thai ." Nghiêm manh bị bất ngờ trong chốc lát, lập tức vẻ mặt vui tươi hớn hở nói "Thật sao? Vậy là mình sắp được làm dì sao?" Phương tình gật gật đầu, "Chúc mừng cậu đã được lên chức! ." Nghiêm manh vỗ vỗ đầu " Chồng của cậu đúng thật là tốt quá, nếu đã có tiểu bảo bối, thì vì anh ta hy sinh một chút cũng không sao." Phương tình giữa trưa đi ăn cơm gặp phải Hạ Oánh, cô ấy đại khái cũng là biết chuyện cô xin từ chức liền hỏi" Tôi nghe Y Na nói là cô từ chức?" "Ừ, tôi mang thai, cho nên phải ở nhà nghỉ ngơi." Hạ oánh vẻ mặt đáng tiếc "Kỳ thật hoàn toàn không cần phải từ chức, sinh xong đứa nhỏ còn có thể trở lại làm việc, cô công trạng tốt như vậy, ngoại ngữ cũng như vậy lưu loát, nơi này thật sự thực thích hợp với cô, hơn nữa cô ở tại chỗ này tiền đồ cũng sẽ vô cùng rộng mở." Phương tình lắc lắc đầu nói "Kỳ thật cũng có tham vọng, cũng muốn dùng thành tích để chứng minh chính mình, chỉ là nếu không có đứa bé nhưng bây giờ đã có rồi thì những điều đó không còn quan trọng nữa." Hạ oánh thở dài nói "Có thể suy nghĩ của chúng ta không giống nhau, nếu tôi là cô khẳng định là trước lấy sự nghiệp làm trọng, cho dù có đứa nhỏ cũng sẽ không chút nào cố kỵ trực tiếp bỏ đi" Trên thực tế phương tình kiếp trước cũng có cùng suy nghĩ đó, hơn nữa cũng thật sự làm như vậy , chính là sau đó lại bị trừng phạt, cho nên một đời này, cô muốn thay đổi cách sống. Phương Tình ngồi trong xe mà Khang Tư Cảnh cho người đến đón cô quay đầu nhìn toà nhà to lớn kia. Tuy rằng chỉ có mấy tháng nhưng ở nơi này đã học được rất nhiều điều quan trọng là còn tìm được hai người bạn tốt. Người Khang Tư Cảnh sai đến đón cô không ai khác chính là Bạch Lộ. Lúc Phương tình lên xe cũng khá bất ngờ, bình thường những việc này đều do Tấn Dương làm. Bạch Lộ đưa ra lý do rất đơn giản" Bởi vì Khang tổng cảm thấy Bạch Lộ là con gái nên sẽ lái xe cẩn thận hơn một chút, còn Tấn Dương là đàn ông nên sợ trên đường đi có sơ suất". Ách. . . . . . Lý do này Phương Tình không biết có nên đồng ý hay không, bởi
Reads 38,676Votes 682Parts 3Ongoing, First published Feb 11, 2018Khi Người Đàn Ông Yêu Tên gốc Lão công của ta là đại lão 我的老公是大佬 Tác giả Tử Thanh Du 紫青悠 Nguồn raw Tấn Giang Dịch QT Chỉnh ngữ Duy Niệm Thể loại Hiện đại, trọng sinh, 3S Cặp đôi Phương Tình, Khang Tư Cảnh Giới thiệu Kiếp trước, Phương Tình bị mẹ ép gả cho một vị đại gia có quyền thế. Người người đều hâm mộ cô gả cho một người đàn ông ưu tú, chỉ có cô làm cảm thấy cuộc hôn nhân kiểu này vô cùng bất hạnh, bởi vì cô hoàn toàn không yêu người đàn ông này. Sau khi cưới, cô vẫn không quên được mối tình đầu của mình, thậm chí bắt đầu ngoại tình, theo đuổi cái gọi là tình yêu mà từ bỏ hôn nhân. Cho đến khi người tình hoàn toàn phản bội, vết thương chồng chất nằm bệnh viện, cô mới tỉnh ngộ, phát giác chấp niệm của mình buồn cười tới cỡ nào. Cô càng không nghĩ tới, người chồng đại gia mất hết mặt mũi vì cô trước đó lại bỏ tiền thanh toán thuốc men dùm cô trong giờ phút cuối cùng. Giải phẫu thất bại, Phương Tình muốn bù đắp cũng không còn kịp nữa rồi. Nhưng vừa mở mắt ra cô lại trở về mười lăm năm trước, lúc cuộc hôn nhân của cô vừa mới bắt đầu. Phương Tình cảm thấy đời này người chồng mình chưa từng để trong mắt trở nên dễ nhìn hơn trước. Ừ, cô đây nhất định phải ôm thật chặt bắp đùi của anh mà làm tốt bổn phận người vợ đại gia này của cô.
Beta Lam LeTrên thực tế, Phương Tình đã suy tính, nếu như anh phủ nhận hoặc im lặng thì cô phải nên làm như thế nào để tránh bị mất mặt, nhưng cô lại không ngờ Khang Tư Cảnh sẽ trả lời dứt khoát như nữa, ánh mắt cười cười và câu nói khẳng định kia khiến cho Phương Tình có một loại cảm giác mình được thiên vị, cảm giác Khang Tư Cảnh xem cô như người một nhà, mà nếu đã là người một nhà thì đương nhiên sẽ bao nghĩ này khiến Phương Tình rất kích động, cho dù kiềm chế kiểu nào, hai mắt cô vẫn không tự giác mà sáng rực lúng Tư Cảnh thu hết phản ứng của cô vào mắt nhưng không vạch trần cô, chỉ cho rằng đây chính là chuyện hết sức bình thường trong cuộc sống. Sau khi cười cười xong, anh liền khôi phục lại sắc mặt bình Phương Tình lại rất vui vẻ. Cô nhìn trộm sang Cao Niệm Vi, thấy rõ đáy mắt của cô ta toát lên vài phần lạnh lẽo. Tuy nhiên, vì để duy trì sự đoan trang hào phóng của mình, trên mặt cô ta vẫn nở nụ cười thật tươi. Phương Tình cảm giác mình thật giống tiểu nhân, chứ nếu không thì tại sao lại có thể cảm giác đắc ý như thế này. Nhưng mà đối mặt với người phụ nữ có nguy cơ uy hiếp cuộc sống hôn nhân của mình, cô cảm thấy mình đắc ý theo kiểu tiểu nhân này thêm một tí nữa cũng chẳng người vào cửa lớn, nhìn thấy trong phòng khách chỉ có ông cụ Khang và mẹ của Khang Tư Cảnh, Lưu Tâm Lan. Kể từ ngày ba của Khang Tư Cảnh nắm quyền thì nhà họ Khang mới bắt đầu đi theo con đường thương nghiệp. Hôm nay Khang Tư Cảnh tiếp quản Thịnh Hoa, dĩ nhiên ba của Khang Tư Cảnh vui mừng như Thái Thượng Hoàng, mỗi ngày ra ngoài uống trà đánh Golf với bạn. Có lẽ lúc này ông vẫn còn ở sân Golf nào đó chưa trở họ đi vào lần lượt chào hỏi hai người kia. Lưu Tâm Lan nhìn thấy Khang Tư Cảnh và Phương Tình nắm tay đi vào lập tức ngẩn người ra, nhưng ngay sau đó liền không che giấu được bộ dạng vui mừng, vội vàng cười nói “Tại sao hai đứa trở về cùng một lúc vậy, không phải đã nói Phương Tình tới trước sao?”“Gặp ở ngoài cửa ạ.” Khang Tư Cảnh trả lời đơn giản một dáng Lưu Tâm Lan nhỏ nhắn dễ thương, tuy đã lớn tuổi, nhưng nhìn phong cách của bà, lúc còn trẻ nhất định là một cô gái xinh đẹp. Nhà họ Lưu – Khang cũng xem như môn đăng hộ đối, cho nên hoàn cảnh trưởng thành của Lưu Tâm Lan không hề kém. Chỉ là bình thường bà ăn mặc tương đối giản dị, không hề có dáng vẻ của một phu nhân hào môn, đối xử với Phương Tình luôn luôn hòa nhã, là một mẹ chồng rất dễ chung là kiếp trước cô bỏ hết tâm tư trên người Bạch Húc Nghiêu, cũng không biết phải chung đụng với bà mẹ chồng thân thiện này như thế nào. Càng về sau ở chung với Bạch Húc Nghiêu rồi cô mới hiểu được, cuộc sống hôn nhân có một mẹ chồng hòa hợp là quan trọng tới mức Tâm Lan kêu mọi người ngồi xuống, Phương Tình rất tự nhiên ngồi xuống ghế sa lon đối diện với ông cụ Khang, mà Cao Niệm Vi đã giành trước, ngồi xuống bên cạnh Lưu Tâm Lan, thân thiết nói chuyện với bà. Cao Niệm Vi cũng là khách quen với nhà họ Khang, quan hệ rất tốt với Lưu Tâm thường mà nói, Khang Tư Cảnh sẽ ngồi xuống bên cạnh ông cụ Khang, bàn bạc về chuyện công ty. Nhưng sau khi Phương Tình ngồi xuống ghế xong, anh lại rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh cô. Thật ra anh ngồi xuống bên cạnh cô cũng không phải là chuyện to tát gì, nhưng Phương Tình vẫn không kìm chế được mà trái tim đập loạn xạ. Rõ ràng kiếp trước đã sống tới chừng đó tuổi, vậy mà bây giờ lại giống như trở lại thời kỳ yêu đương thuở ban đầu vậy, đối với thanh niên chủ động tới gần thì tim đập loạn không vừa ngồi xuống chưa nói chuyện được mấy câu thì cô lại nhìn thấy một người phụ nữ khoảng 40 tuổi từ cầu thang đi xuống. Trên người cô ta mặc một bộ sườn xám màu xanh ngọc, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo sa thêu màu xanh, tóc bới thành một búi nhỏ sau ót uyển chuyển. Mặc dù đã hơi có tuổi, nhưng toàn thân cô ta tỏa ra một loại phong cách của con gái đoan trang nhà quyền Phương Tình lại rất rõ ràng con người của cô ta không đoan trang dịu dàng như bề ngoài ra vẻ. Ngược lại cô ta rất khắc khe và khó chung ta là cô Út của Khang Tư Cảnh, lúc còn trẻ đã gả cho một người Mỹ gốc Hoa. Khoảng tám năm trước chồng cô ta bồ bịch bên ngoài, cô ta ly hôn với chồng rồi mang con gái trở về nương tựa cha mẹ vì được ông cụ Khang chiều chuộng từ khi còn bé, cho nên trở thành thói quen, tính cách của cô ta vô cùng kiêu căng ương ngạnh. Cô công chúa nhỏ này bị chồng và bồ nhí liên thủ đuổi ra khỏi nhà, có lẽ là không tiếp thu nổi sự thất bại như thế này, mà oán khí ngất trời. Hơn nữa, vì để che giấu sự thất bại của mình, cô ta lại càng tự cho là mình đúng, ngồi tít trên cao, lâu ngày trở thành khắc nghiệt lại khó tiếp nhiên, hồng mềm không dám bóp mạnh, ở nhà họ Khang, hiện tại người làm chủ không phải là ông cụ Khang, cho nên cô ta cũng có chút cố kỵ, không làm càn rỡ quá mức trước mặt người nhà bọn họ. Tất nhiên, mẹ con Phương Tình làm công ở nhà họ Khang lại được người nhà họ Khang yêu thương khiến cô ta không lúc nào vừa mắt. Dưới mắt cô ta, hai mẹ con cô chính là người tầm thường không có thân phận, dĩ nhiên cô ta muốn khi dễ như thế nào thì khi dễ thế trước Phương Tình không muốn tới nhà họ Khang một phần lớn cũng vì nguyên nhân hiện cùng lúc với Khang Văn Lệ, cô của Khang Tư Cảnh, còn có con gái của cô ta, Mặc Khởi Văn. Mặc Khởi Văn chỉ mới 17 tuổi, đang học trung học, giờ phút này cô nhóc đang chạy xuống cầu thang trước mẹ của mình, sau đó nhào vào lòng Cao Niệm Vi, phấn khởi nói “Chị Niệm Vi, đã lâu rồi chị không tới chơi với em.”Cao Niệm Vi cũng rất thích cô nhóc này, sờ sờ đầu cô nhóc, nói “Gần đây chị có chuyện phải làm, cuối tuần sẽ dẫn em ra ngoài chơi.”Mạc Khởi Văn cao hứng vỗ vỗ tay nói “Được được.”Cô nhóc vừa dứt lời thì nghe ông cụ Khang ho khan một tiếng, mặt nghiêm nghị nói “Cháu chỉ chào hỏi chị Niệm Vi của cháu không thôi sao?”Mạc Khởi Văn le lưỡi, lúc này mới lên tiếng chào Khang Tư Cảnh và Phương Tình “Chào anh họ, chị họ.”Mới nhìn qua thì Mạc Khởi Văn chính là một cô bé ngây thơ lại không hiểu chuyện. Ngược lại với mẹ mình, cô nhóc không kiêu căng, tính tình lại hoạt bát, thường xuyên kể chuyện hài cho người lớn vui lây, nhà họ Khang rất thích cô nhóc lẽ trong mắt của người nhà họ Khang, cô nhóc chính là đứa trẻ ngây thơ thuần khiết. Nhưng một cô bé ngây thơ ngớ ngẩn như vậy mà đã từng nói những lời như thế này với cô ở kiếp trước.“Gà rừng mà cứ cho rằng nhuộm thêm thuốc màu thì sẽ biến thành Phượng Hoàng, thật là buồn cười quá đi thôi. Gà rừng chính là gà rừng, thuốc màu có nhuộm thật khéo cũng không thay đổi được sự thật nó chính là gà rừng.”Khang Văn Lệ đi tới ngồi xuống trò chuyện với Khang Tư Cảnh vài câu rồi xoay sang tán gẫu với Cao Niệm Vi, hoàn toàn ra vẻ như không nhìn thấy sự có mặt của Phương Tình. Đối với Phương Tình mà nói, thái độ này chẳng ảnh hưởng gì tới cô, nhưng mẹ của Khang Tư Cảnh lại sợ rằng cô quá nhạy cảm, cho nên một mực kéo cô vào cuộc đối chốc lát, Phương Lận Chi bưng mấy chén trà ra ngoài, nói với mọi người “Đây là trà Mông Đỉnh Cam Lộ từ quê của tôi, mời mọi người nếm thử.”Từ nãy giờ Phương Tình không nhìn thấy mẹ, thì ra là bà đi pha trà. Sau khi Phương Tình tốt nghiệp đã từng đề cập với Phương Lận Chi, nói với bà đừng làm công việc này nữa, về quê đi, mỗi tháng cô sẽ gởi tiền sinh hoạt về cho bà. Nhưng Phương Lận Chi không muốn, thứ nhất là vì người nhà họ Khang đối xử với bà rất tốt, hơn nữa ông cụ Khang đã quen với sự chăm sóc của bà, đổi người khác tới nhất định sẽ không làm ông vừa ý; thứ hai, bà muốn ở gần bên cô, lòng cha mẹ thật đáng thương, ai cũng muốn nhìn chằm chằm con mình, cho nên bà đã kiên trì ở lại nhà họ Khang. Mặc dù ngày thường bà chỉ phụ trách việc chăm sóc cho ông cụ Khang, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ giúp người làm một ít công Lận Chi châm trà, mọi người rất nể mặt, uống một hớp. Nhưng Khang Văn Lệ mới uống một hớp thì đã cau mày nhổ vào thùng rác, ngay sau đó mặt mày ra vẻ chán ghét nói “Đây là trà gì vậy, tại sao lại đắng thế không biết?”Khang Văn Lệ không nể tình ra mặt, Phương Lận Chi có hơi lúng túng, cười gượng nói “Đây là trà dưới quê của tôi, cũng không phải là trà ngon gì, có lẽ Văn Lệ cô uống không quen.”Phương Lận Chi vừa dứt lời, Khang Tư Cảnh thưởng thức xong một ngụm trà, từ tốn nói “Mông Đỉnh Cam Lộ thuộc loại trà xanh, màu sắc xanh biếc, mùi thơm thanh nhã, mùi vị thuần túy mà lại ngọt, cô Út lại nói trà này đắng, xem ra cô sống ở Mỹ quá lâu, vị giác đã thay đổi rồi.”Lưu Tâm Lan cũng nói thêm vào “Đúng vậy đó Văn Lệ à. Em xem Tư Cảnh kén chọn như vậy mà cũng cảm thấy trà này ngon. Chính là em quá kén chọn thôi.”Hai mẹ con người này lần lượt đứng về phía Phương Lận Chi khiến Khang Văn Lệ thật khó chịu. Cô ta lạnh lùng nói “Có lẽ là em quá kén chọn, dù sao em cũng là uống không quen loại trà này.”Ông cụ Khang hừ hừ lên tiếng vừa đúng lúc “Uống không quen thì đừng uống, đã nói con nhiều lần rồi. Điểm tâm ngọt, con có thể ăn nhiều một chút.”Ông cụ Khang vừa dứt lời, Khang Văn Lệ chỉ bĩu môi mà không đáp trả lại. Ông cụ Khang nói với Phương Lận Chi “Con đừng đi tới đi lui nữa, ngồi xuống uống chén trà đi.”“Dạ.” Phương Lận Chi vừa dạ một chữ thì Lưu Tâm Lan đã kéo bà ngồi xuống bên dù sống lại một đời nữa, nhưng Phương Tình vẫn ghét cay ghét đắng Khang Văn Lệ. Cũng may người nhà họ Khang đều biết lý lẽ, sẽ không thiên vị một Khang Văn Lệ đang cân nhắc thì đột nhiên Lưu Tâm Lan lên tiếng hỏi một câu “Mẹ nghe Tư Cảnh nói con đã bắt đầu đi làm rồi phải không?”Đây là nói với Phương Tình, nên cô vội vàng gật đầu “Dạ phải, con đã bắt đầu đi làm ạ.”Lưu Tâm Lan ý tứ sâu xa “Có công việc đương nhiên phải làm cho tốt, nhưng cũng đừng quá hăng say. Con và Tư Cảnh cũng đã lớn rồi, cũng nên bớt chút thời gian nghĩ tới việc con cái. Vấn đề chăm sóc em bé, các con đừng lo, bây giờ mẹ đã về hưu, mẹ của Phương Tình cũng không bận rộn lắm, cũng có thể phụ các con chăm sóc. Sinh con xong rồi các con muốn trở lại sinh hoạt bình thường như cũ cũng được mà.”Lưu Tâm Lan vừa dứt lời, mọi người đều đưa mắt nhìn sang cô và Khang Tư Cảnh. Phương Tình bị chiếu tướng đồng loạt như vậy cảm thấy không được tự nhiên. Nhưng nghĩ tới ở đây còn có Cao Niệm Vi và mẹ con Khang Văn Lệ nhìn cô không thuận mắt, Phương Tình cố gắng kiềm chế sự ngượng ngùng của mình, ra vẻ tự như quan hệ vợ chồng của cô và Khang Tư Cảnh hòa thuận hơn một chút, nếu như bọn họ có thể sinh em bé, như vậy thì ngày thường Khang Văn Lệ muốn gây khó khăn cho mẹ cô cũng sẽ kiêng nể một chút. Mà quan hệ vợ chồng của bọn họ càng hòa thuận thì càng không để cho người có lòng có cơ hội chen chân đến đây, Phương Tình quay đầu liếc mắt nhìn Khang Tư Cảnh, thấy vẻ mặt của anh cũng không biến hóa bao nhiêu, giống như không hề quan tâm tới vấn đề này. Biểu hiện của anh nằm trong dự kiến của cô, cho nên Phương Tình cũng cảm thấy không có gì quá mất mát. Nếu như Khang Tư Cảnh không muốn trả lời, cũng là người trong cuộc, hãy để cô trả lời liếc mắt nhìn xuống bàn tay của Khang Tư Cảnh đang đặt ở đầu gối, sau đó hít vào một hơi thật sâu, ra vẻ tự nhiên, cầm lấy bàn tay của anh, sau đó mười ngón tay đan xen, trên môi nở một nụ cười ngượng ngùng hạnh phúc vừa phải, nói với Lưu Tâm Lan “Mẹ, mẹ yên tâm, con và Tư Cảnh đã bắt đầu cố gắng ạ.”Sau khi nói xong, theo bản năng, cô nhìn về phía Khang Tư Cảnh, vừa đúng lúc anh cũng quay đầu sang nhìn cô. Cô nhìn thấy khóe miệng của anh không tự nhiên mà co giật một chút, mắt híp lại, ánh mắt rất phức tạp. Ánh mắt của anh không giống như đang cảnh cáo, cũng không giống như đang tức giận. Nói một cách khác, lời nói của cô không khiến cho anh cảm giác khó chịu. Vì thế mà Phương Tình âm thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm. Nếu như anh không ghét cô như vậy thì cô sẽ càng không biết xấu hổ, nghĩ rằng đây cũng không phải là chuyện lớn gì, cho nên cô đã nói tiếp “Tư Cảnh đã muốn có con từ lâu, gần đây cứ quấn con mãi.” Nói đến đây, mặt cô hơi ửng hồng, giống như sợ rằng người khác không biết Khang Tư Cảnh quấn’ lấy cô là chỉ vì làm những chuyện không thể miêu tả. Sau đó cô nói rất nghiêm túc “Tóm lại, mẹ hãy yên tâm, con và Tư Cảnh sẽ cố gắng, tranh thủ sang năm để mọi người sớm được ôm cháu.”Khang Tư Cảnh “…..”Khang Tư Cảnh không lên tiếng, anh bưng chén trà từ trên bàn lên, uống nhanh một ngụm lớn. Động tác của anh có chút vội vã, dường như đang mượn điều này để che giấu gì Tình cũng không để ý tới anh, cô nhìn về phía đám người Khang Văn Lệ, phát hiện cô ta và Cao Niệm Vi đang nói chuyện. Hình như hai người cũng đang che giấu đề tài bên này của mình, ra vẻ như không để ý bên kia đang nói gì, chỉ trò chuyện giữa bọn Tình cúi đầu cười cười, dù sao chuyện vợ chồng cô ân ái muốn sinh con cũng không phải là chuyện nhọc lòng người tài vừa chấm dứt, Phương Tình tự giác muốn rút tay về, nhưng cô vừa mới dùng sức thì phát hiện không biết từ lúc nào, Khang Tư Cảnh đã nắm ngược lại tay cô. Anh nắm rất chặc, cô dùng sức mà rút không ra, hơn nữa lúc cô vừa mới nhúc nhích thì anh lại tăng thêm sức, nắm chặt hơn, giống như không muốn cô rút Tình nghi ngờ nhìn anh, lại thấy anh bắt đầu trò chuyện với ông cụ Khang về chuyện công ty. Anh và ông cụ Khang nói chuyện rất nghiêm túc, kiềm chặt tay cô dường như chỉ là động tác vô ý thức của Tình bối rối, anh đây là… có ý tứ gì?
Cùng đọc truyện Khi Người Đàn Ông Yêu của tác giả Tử Thanh Du tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại gốcLão công của ta là đại lãoChỉnh ngữ Duy NiệmBìa Thu Hoài / Vy VyThể loại Hiện đại, trọng sinh, sủng, ngọtCặp đôi Phương Tình, Khang Tư CảnhPhương Tình sống ở kiếp trước lại bị chính mẹ của cô ép gả cho một đại gia có quyền thế. Chính vì vậy người người đều hâm mộ cô gả cho một người đàn ông ưu tú, chỉ có cô làm cảm thấy cuộc hôn nhân đó vô cùng bất hạnh, bởi vì cô người cô yêu không phải là người đàn ông vẫn không quên được mối tình đầu của mình kể cả sau khi cưới, thậm chí bắt đầu ngoại tình, theo đuổi cái gọi là tình yêu mà từ bỏ hôn đến khi người tình hoàn toàn phản bội, vết thương chồng chất nằm bệnh viện, cô mới tỉnh ngộ, phát giác chấp niệm của mình buồn cười tới cỡ nào. Cô càng không nghĩ tới, người chồng đại gia mất hết mặt mũi vì cô trước đó lại bỏ tiền thanh toán thuốc men dùm cô trong giờ phút cuối phẫu thất bại, Phương Tình muốn bù đắp cũng không còn kịp nữa rồi. Nhưng vừa mở mắt ra cô lại trở về mười lăm năm trước, lúc cuộc hôn nhân của cô vừa mới bắt Tình cảm thấy đời này, người chồng mình chưa từng để trong mắt trở nên thuận mắt hơn trước. Ừ, cô đây nhất định phải ôm thật chặt bắp đùi của anh mà làm tốt bổn phận người vợ đại gia này của cô.
Tên gốcLão công của ta là đại lãoChỉnh ngữ Duy NiệmBìa Thu Hoài / Vy VyThể loại Hiện đại, trọng sinh, sủng, ngọtCặp đôi Phương Tình, Khang Tư CảnhPhương Tình sống ở kiếp trước lại bị chính mẹ của cô ép gả cho một đại gia có quyền thế. Chính vì vậy người người đều hâm mộ cô gả cho một người đàn ông ưu tú, chỉ có cô làm cảm thấy cuộc hôn nhân đó vô cùng bất hạnh, bởi vì cô người cô yêu không phải là người đàn ông vẫn không quên được mối tình đầu của mình kể cả sau khi cưới, thậm chí bắt đầu ngoại tình, theo đuổi cái gọi là tình yêu mà từ bỏ hôn đến khi người tình hoàn toàn phản bội, vết thương chồng chất nằm bệnh viện, cô mới tỉnh ngộ, phát giác chấp niệm của mình buồn cười tới cỡ nào. Cô càng không nghĩ tới, người chồng đại gia mất hết mặt mũi vì cô trước đó lại bỏ tiền thanh toán thuốc men dùm cô trong giờ phút cuối phẫu thất bại, Phương Tình muốn bù đắp cũng không còn kịp nữa rồi. Nhưng vừa mở mắt ra cô lại trở về mười lăm năm trước, lúc cuộc hôn nhân của cô vừa mới bắt Tình cảm thấy đời này, người chồng mình chưa từng để trong mắt trở nên thuận mắt hơn trước. Ừ, cô đây nhất định phải ôm thật chặt bắp đùi của anh mà làm tốt bổn phận người vợ đại gia này của
khi người đàn ông yêu truyện