Chương 84: Bị đánh đập. Nhiếp Tử Phong lạnh lùng nhìn vẻ mặt đau đớn của cô ta, khiến cho trong lòng cô ta dâng lên một chút chua xót đau đớn. Quan Duyệt nhìn vẻ mặt không chút thay đổi, vô cùng thản nhiên của anh đi ra từ trong phòng của Nhiếp Tử Vũ, thậm chí bị cô
5. Đánh giá: 7 /10 từ 97 lượt. Truyện Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu xoay quanh về mối tình giữa 2 nhân vật , hài hước, chân thực, gần gũi và đầy xúc động.
Full. Đánh giá: 7.9/10 từ 103 lượt. Mời mọi người cũng theo dõi bộ tiểu thuyết ngôn tình “Bảo bối, ngoan ngoãn để anh yêu” của tác giả Tiểu Thanh Tân nha! Năm cô mười tuổi, hắn ôm người phụ nữ khác đang muốn làm chuyện xấu, cô kêu một tiếng "ba ba", chuyện tốt
Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Ta Yêu - tác giả Tiểu Thanh Tân - Chương 125- Website đọc truyện online miễn phí mãi mãi - tamlinh247
Hiện tôi đang không Bảo Bối Thực Ngoan và cũng đã tìm kiếm nhiều cách xử lý nhưng tôi muốn các chuyên gia, các bạn cho tôi một lời khuyên và cách xử lý phù hợp.
Fast Money. Editor Táo đỏ phố núi Vừa liếc mắt nhìn chiếc áo sơ mi mặc vào giống như trai bao trong tay của cô, Nhiếp Tử Phong nhíu mày. Đột nhiên, đôi mắt của anh loé lên một tia sáng ranh mãnh, anh nói “Không thì như vậy đi, nếu như đêm nay em chủ động, vậy thì anh sẽ đi thay.” Anh là người làm ăn rất ma mãnh, đương nhiên cũng phải biết tranh thủ giành quyền lợi cho mình chứ. “Nghĩ hay quá nhỉ!” Mặt của Nhiếp Tử Vũ đỏ tới tận mang tai, bỏ lại câu nói đó, rồi để chiếc áo sơ mi lại vị trí cũ, nổi giận đùng đùng xoay người muốn rời đi. Nhưng mà Nhiếp Tử Phong nhanh tay giữ tay của cô lại. Cầm chiếc áo sơ mi ở trên kệ xuống, Nhiếp Tử Phong mỉm cười nhìn khuôn mặt đỏ ửng như anh đào của Nhiếp Tử Vũ, giơ tay lên xoa xoa mái tóc của cô, “Anh chỉ đùa với em thôi mà.” Mặc dù đây cũng là một trong những tâm nguyện của anh. Dieen ndk dan/le eequh ydo nnn. Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ chu môi ra, rồi né tránh khỏi bàn tay đang xoa đầu cô của anh, “Đừng có xoa đầu em như vậy.” Cảm giác giống như mình là thú cưng của anh vậy. Vừa dứt lời, thì thấy Nhiếp Tử Phong đang cười trộm, Nhiếp Tử Vũ còn chưa hiểu nụ cười kia của anh có ý nghĩa gì, thì đã cảm nhận được có một bàn tay đặt ở mông của mình, cách một lớp vải xoa xoa cặp mông của cô. Bởi vì sự đụng chạm của anh, khiến cho thân thể của Nhiếp Tử Vũ cứng ngắc lại, ngẩng đầu lên nhìn về phía anh, thì lại thấy anh đang nhìn về phía mình nháy mắt “Vậy thì như thế này? Em thích không?” Nói xong, khoé miệng anh nở một nụ cười mê người. "Biến thái!" Không nhìn xem mình đang ở chỗ nào, Nhiếp Tử Vũ không nhịn được hét lên một tiếng. Nhưng mà một giây sau bốn phía quay lại nhìn cô với ánh mắt ngơ ngác không hiểu khiến cho sắc mặt của cô lập tức đỏ lên như trứng tôm chín. Càng khiến cô tức giận hơn nữa là, người gây ra tai hoạ vẫn ngại chưa đủ còn đứng cười trộm ở bên cạnh cô. Đáng ghét! Dieen ndk dan/le eequh ydo nnn. Nhiếp Tử Vũ oán hận trừng mắt liếc nhìn Nhiếp Tử Phong một cái, rồi vội vã đẩy anh ra. "Anh mau đi thử đi, nếu không thì em đi!” Hận không có cái lỗ nào để cô chui vào cho rồi. “Được.” Nhiếp Tử Phong cười sang sảng, ném cho cô một cái nhìn mờ ầm, rồi chậm rãi đi vào phòng thử đồ. Nhìn thấy bóng lưng của anh biến mất, Nhiếp Tử Vũ lại nghe thấy xung quanh mình không ngừng truyền tới những tiếng thì thầm to nhỏ, cuối cùng che khuôn mặt đang nóng bừng như lửa của mình, cúi đầu chạy ra khỏi cửa hàng. ... Nhiếp Tử Phong trời sinh đã có dáng người rất đẹp, cho nên cho dù anh mặc cái gì cũng đều đẹp, cho dù là màu sắc nào đi chăng nữa, thì mặc lên người của anh cũng sáng như ánh mắt trời, khiến cho người ta không khỏi liên tưởng tới từ mặt trắng nhỏ. Nhưng mà lúc anh từ trong phòng thay đồ bước ra, những người phụ nữ chăm chú nhìn anh với ánh mắt hâm mộ, nhưng mà trong đó không có bóng dáng của Nhiếp Tử Vũ. die,n; da. ydo /nn. “Cô gái nhỏ này!” Nhiếp Tử Phong khẽ cười lắc lắc đầu. Cho là bởi vì mới vừa rồi mình đùa giỡn khiến cô xấu hổ nên đã náu đi, anh không khỏi bật cười và bắt đầu đi tìm bóng dáng của cô. ※ "Sau này chúng ta không cần gặp mặt nhau nữa." Khuôn mặt nhỏ nhắn tô son trát phấn rất tinh xảo hiện lên sự lạnh lùng, đôi mắt trong veo nhưng lạnh lẽo. Hai tay của Lạc Thuần vòng ở ngực, hất cằm lên nhìn người đàn ông thấp hơn mình nửa cái đầu, bụng bia to đùng, cái đầu trọc lóc, lạnh lùng nói “Đây là lần cuối cùng tôi chọn quần áo cho anh, sau này xin anh hãy tìm người khác đi.” “Thuần Nhi, đừng gây rối.” Người đàn ông sửng sốt, nụ cười tươi rói cứng ngắc trên môi. Vốn cho là cô ta chỉ giận dỗi với mình giống như bình thường thôi, thế nhưng khi ông ta nhìn vào đôi mắt đầy sự kiên định kia thì lập tức trở nên luống cuống. “Thuần Nhi, em nói thật sao? Em thực sự không muốn ở cùng một chỗ với anh sao? Vì sao? Chẳng lẽ là vì vợ anh, cô ấy…” Nhưng mà không đợi ông ta nói hết câu, Lạc Thuần đã cắt ngang không chút lưu tình nào. die,n; da. ydo /nn. “Bởi vì muốn chia tay thì chia tay thôi.” Cô ta nói dăm ba câu qua loa cho xong, ánh mắt nhìn ông ta đầy sự chán ghét. Trước kia cô một mực khăng khăng đòi đi theo ông ta, nhất định là lúc đó cô bị điên rồi! Vợ ông ta đánh cô ở trước mặt mọi người nhưng ông ta lại trơ mắt ra đứng ở bên cạnh để nhìn, cái này gọi là lúc cô đau khổ và tuyệt vọng tới cực điểm thì cũng nhận ra sự nhu nhược của ông ta! Bây giờ cô đã suy nghĩ kỹ rồi, tất cả những lời dỗ ngon dỗ ngọt đều là giả dối, nếu như cả đời này mình thực sự đi theo ông ta thì sẽ không có ngày nào tốt lành cả! Nghĩ như vậy, trước mắt của Lạc Thuần hiện lên khuôn mặt điển trai nam tính và cương nghị, nhất thời trong lòng trở nên mềm mại, khoé miệng cũng hiện ra một nụ cười nhợt nhạt. Nhìn người đàn ông ở trước mặt này không hề có chút hình tượng đàn ông nào, nghĩ lại người đàn ông kia đã ra mặt vì mình, là người đàn ông vừa đẹp trai lại có nhiều tiền, thoáng một cái đã nhìn ra sự khác biệt! Dựa vào cái gì mà cô phải phó thác mình cho loại người như thế này, những người phụ nữ xinh đẹp như cô thì chỉ hợp với người như Nhiếp Tử Phong! “Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi đi đây.” Lạc Thuần không thèm liếc nhìn ông ta lấy một cái, xoay người muốn rời đi. Nhưng mà người đàn ông kia lại không có ý định bỏ qua cho cô ta, liền đi lên phía trước ngăn cản trước mặt của cô ta. “Thuần Nhi, em thực sự muốn làm cho mọi chuyện tới nông nỗi này sao? Chẳng lẽ em vẫn oán hận anh vì chuyện lần trước sao? Không phải anh đã nói xin lỗi với em rồi sao? Vì sao em không chịu tha thứ cho anh chứ?” “Mau tránh ra!” Lạc Thuần ghét bỏ nhìn ông ta, giãy giụa,khiến cho không ít ánh mắt nhìn lại. Mặc dù không nghe thấy những người phụ nữ kia nói những gì, nhưng mà bằng ánh mắt của bọn họ, cô ta cũng có thể đoán được sơ sơ, cho nên cô ta càng tức điên lên. “Tôi nói anh hãy mau tránh ra, anh có nghe không!” Cô ta cố gắng hạ giọng, lạnh lùng nó[email protected]*dyanlee^ “Không, anh không tránh! Nếu như em không chịu nói chuyện rõ ràng với anh, thì anh sẽ không tránh.” Người đàn ông rất kiên trì với lập trường của mình. “Chết tiệt!” Lạc Thuần khẽ nguyền rủa một tiếng, đang định giơ tay lên cho ông ta một cái tát. Đột nhiên, ánh mắt thoáng nhìn thấy một bóng dáng ở cách đó không xa, cả người ngẩn ra, một giây sau liền thay bằng bộ dạng uất ức và vô cùng đáng thương. “Cứu mạng với.” Người đàn ông nhìn về phía cô, thì nhìn thấy dưới đáy mắt cô đang ngân ngấn nước mắt. Còn chưa kịp suy nghĩ về biểu hiện bất ngờ này của cô ta, thì đã nghe thấy phía sau vang lên một giọng nói đầy lo lắng. “Vũ Vũ, em không sao chứ?” Nhiếp Tử Phong nghe thấy như vậy thì chạy tới, khi anh nhìn thấy người đàn ông xa lạ đang dây dưa với người mà mình tâm tâm niệm niệm, thì sắc mặt tối sầm lại. “Ông muốn làm gì cô ấy!” “Tôi…” Người đàn ông sửng sốt, đáy mắt hiện lên sự kinh ngạc. Nhưng mà Lạc Thuần ở bên cạnh đã phản ứng đầu tiên. Nhân dịp người đàn ông sơ ý cô ta đã tránh thoát ra khỏi bàn tay đang kiềm chế cổ tay mình của ông ta, vội vàng chạy lại núp ở phía sau của Nhiếp Tử Phong. “Em không sao, chúng ta mau đi thôi.” Rất sợ người đàn ông kia sẽ làm hỏng chuyện của mình, Lạc Thuần vội vã muốn kéo anh rời khỏi đây. “Không được!” Nhiếp Tử Phong từ chối, đôi mắt như chim ưng của anh gắt gao nhìn người đàn ông thấy anh tới mà lộ ra vẻ khiếp sợ. Đột nhiên, anh nhớ tới chuyện gì đó, vẻ mặt âm trầm hỏi “Ông là người đàn ông ở sân bay lần trước đúng không?” Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Tại và
Giới thiệu EbookTác giả Tiểu Thanh Tân Thể loại Ngôn Tình Nguồn sưu tầm; Editor Táo đỏ phố núi Trạng thái Hoàn ThànhGiới thiệu truyệnTruyện Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu xoay quanh về mối tình giữa 2 nhân vật , hài hước, chân thực, gần gũi và đầy xúc ngôn tình sắc mở màn với người nào đó đang nhàn nhã đọc báo, lạnh nhạt đáp “Mua nhiều đồ vào để cho cô ấy đập.”“Cậu chủ, cô chủ nói ngài không cho cô chủ đi ra ngoài cô ấy sẽ bắt con trai ngài để chém.”Người nào đó thoáng nhìn qua, không chần chừ một giây “Đưa con trai vào để cho cô ấy chém.”“Cậu chủ, cô chủ đang tự hành hạ mình.”“Đáng chết!” Người nào đó khẽ nguyền rủa một tiếng, biến mất nhanh như mười tuổi, anh ôm người phụ nữ muốn làm chuyện xấu, cô kêu lên một tiếng “Ba”, chuyện tốt biến thành chuyện mười lăm tuổi, cô mặc áo ngủ sexy, chạy vào phòng ngủ dụ dỗ mười tám tuổi, trước đêm tân hôn anh say rượu thô bạo chiếm đoạt cô, lại cả đêm nghe anh gọi tên người phụ nữ khác, lòng cô nguội mang hơi hướm nội dung giống với Ôm Bảo Bảo Chơi Đùa Mạt Thế, mời các bạn cùng theo Ebook Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu FullEbook Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu Full Epub – FullEbook Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu Full Prc/Mobi – Full
《 bảo bối, ngoan ngoãn để cho ta cưng chiều 》 Cùng hắn ở dân chánh cục lãnh giấy hôn thú ngày thứ hai, hắn vô cớ mất tích. Hảo, nàng đợi. Đợi bốn năm, kết quả chờ tới là hắn kéo tình nhân, ở trước mặt nàng đại tú ân ái. * Nếu hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, đem ký chữ tốt li cưới hiệp nghị thư để tới trước mặt hắn. Lúc hắn mặt nàng xé giấy thỏa thuận li hôn, để cho nàng cho hắn đương hồng mẹ, tìm được hắn kế tiếp nhiệm lão bà, hắn mới ly hôn. Hảo, nàng tìm. Chịu đựng lòng chua xót, đem lấy nàng bên cạnh độc thân phái nữ, giới thiệu cho hắn, lúc hắn của hắn đối tượng hẹn hò trước mặt, đè nàng ở trên ghế sofa, nói, "Lão bà, ta hiểu biết rõ ngươi Sức Chịu Đựng kém, nhưng là, ngươi không phải cần phải tìm cho ta tình nhân nha, buổi tối, ta dịu dàng một chút, không phải tốt lắm." Một câu nói, để cho nàng nữa không mặt mũi làm người. * Hắn nhà trọ lắp đặt thiết bị, hắn giơ lên bao ở vào phòng ngủ của nàng. Hảo, nàng nhịn. Lão bà, cho ta tắm kỳ. Lão bà, ta đã cho ngươi ấm tốt lắm chăn. Lão bà, ta muốn mới tư thế, chúng ta thử một chút thôi. Đem hắn khấu ở trên giường, nàng tức giận "Ngươi đến cùng muốn làm cái gì!" Hắn cười mê người, "Lão bà, cho ta sinh cá oa đi, hoặc giả ta suy tính ly hôn, để cho ngươi gả cho người nam nhân kia!" Nàng rốt cuộc không thể nhịn được nữa, ở riêng bốn năm, đi tòa án giấy nhập học phương diện ly hôn, như vậy, nàng có thể kết hôn đi! Chẳng qua là, trong hôn lễ, một giày Tây sáu tuổi Tiểu Nam Hài chân thành đi về phía tân nương, "Đây là tòa án lệnh truyền, vu khống ngươi trùng hôn. . . . . ." ". . . . . ." "Còn nữa..., ta không cho phép ngươi ôm đệ đệ của ta gả cho người khác." ". . . . . ." Hắn chứa đựng tự phụ cười, đi về phía nàng, "Lão bà, đừng làm rộn, ngoan ngoãn về nhà, để cho ta thương!" * Ta chạy không khỏi vận mạng ân tứ gặp phải ngươi, mất đi ngươi, cho dù phải có toàn thế giới thì như thế nào? - chu Mộ Bạch Mộ ấm, là ngươi sao? Tiểu thuyết đọc lưới xe taxi ở đã trống trải trên xa lộ cao tốc chạy nhanh, đầu thu bóng đêm, tràn ngập nhàn nhạt sương mù. Thỉnh thoảng có đèn xe soàn soạt soàn soạt chiếu vào, mộ ấm khẽ nheo mắt lại, tầm mắt từ ngoài cửa sổ đạm rơi vào phía trước tài xế trên người của. "Sư phụ, có thể mau hơn nữa một chút sao?" Thanh nhã ói dặn bảo leng keng chiếu xuống, tĩnh mật bên trong xe hơi mấy phần lo âu.
Bầu trời trong xanh, ánh mặt trời rực rỡ cao vút. Đầu giờ chiều, thời tiết nóng bức ngột ngạt không có một chút gió. Sau khi nhận được kết quả thi rồi tạm biệt với bạn bè, Nhiếp Tử Vũ lại thu xếp đồ dùng học tập rồi chạy vụt ra khỏi lớp, ngay cả Triệu An Nhã gọi mà cô cũng không nghe thấy. Bất ngờ, một tiếng "lạch cạch" vang lên ở phía trước làm cho Nhiếp Tử Vũ sợ hết hồn. Ngẩng đầu nhìn, đối diện với cô là một đôi mỹ ngâu tràn đầy sự bất Nhiếp Tử Vũ, hôm nay lúc ra khỏi nhà cậu không có mang theo lỗ tai hay sao hả? Tớ gọi cậu nhiều lần như vậy mà cậu lại có thể không nghe An Nhã tức giận Xin lỗi mà, tớ đang suy nghĩ một Tử Vũ cười thật ngọt ngào với An Suy nghĩ chuyện gì?Triệu An Nhã nhíu mày, thấy gò má cô hây hây đỏ, nhịn không được chọc ghẹo nói- Không phải là đang suy nghĩ đến việc cùng làm chuyện xấu với người con trai kia đó chứ?Nghe vậy, mặt Nhiếp Tử Vũ nhất liền đỏ như quả táo chín Cậu nghĩ nhiều quá rồi ánh mắt dò xét của Triệu An Nhã, Nhiếp Tữ Vũ nhặt túi xách vậy, Triệu An Nhã đã hiểu rõ mọi chuyện. Thấy bộ dáng như vậy của cô thì mười phần có đến chín là đang suy nghĩ đến chuyện đó. Tuy là đã hiểu rõ nhưng mà Triệu An Nhã cũng không có nói rõ ra, chỉ bĩu môi nói- Nhóm tụi mình muốn đi KTV ăn mừng giải phóng, cậu có muốn đi hay không?"Ngạch!"Nhiếp Tử Vũ vốn muốn cự tuyệt, nhưng mà nghĩ đến sáng nay Nhiếp Tử Phong có nói là hắn có việc bận, vì vậy gật đầu, nói- Đi sao thì về nhà cũng rất chán, chi bằng đi chơi cùng nhóm bạn một chút, dù sao thì cũng phải có đến hai tháng không gặp nhau dọn đồ đạc xong, một đám người kéo nhau đi ra khỏi lớp học, đi về hướng cổng lúc Nhiếp Tử Vũ muốn leo lên xe Triệu An Nhã thì một giọng nói quen thuộc vang lên ở phía sau cô. Quay đầu nhìn lại, gương mặt xinh đẹp lộ ra vẻ kinh Anh!Trong đôi mắt trong veo của Nhiếp Tử Vũ phản chiếu một bóng người mảnh khảnh đang chậm rãi đi tới, thật lâu cô mới phản ứng tiếp- Tại sao anh lại ở đây?Nói xong, cô cong môi lộ ra một nụ Dĩ nhiên là cố tình tới tìm em Duy Biệt vẫn dùng ánh mắt cưng chiều như trước nhìn cô, thấy mọi người trong xe Triệu An Nhã không ngừng thúc giục Nhiếp Tử Vũ, hắn hỏi- Bọn em muốn đi đâu sao?Nhiếp Tử Vũ gật đầu, trả lời- Dạ, tụi em muốn đi mắt đen nhánh thoáng lên sự vui mừng mà không để cho người khác phát hiện, Lãnh Duy Biệt hỏi- Bọn em có ngại nếu anh đi chung không?- Dĩ nhiên không ngại rồi, chỉ cần anh chịu đựng được sự gào thét thảm thiết của tụi em mà gương mặt rạng rỡ vui vẻ của cô, lòng Lãnh Duy Biệt rung Vậy anh chở em vậy, Nhiếp Tử Vũ cũng không lập tức gật đầu mà quay qua hỏi ý Triệu An Nhã, sau khi được An Nhã đồng ý thì mới gật đầu thi theo Lãnh Duy Biệt ngồi vào trong chiếc thổi xuyên qua khung cửa sổ xe làm tóc Nhiếp Tử Vũ tung bay, bên trong xe ngập tràn mùi thơm nhàn người qua phía Lãnh Duy Biệt, Nhiếp Tử Vũ mỉm cười nhìn Lãnh Duy Biệt đang tập trung lái xe, hỏi- Anh đặc biệt tới tìm em có chuyện gì không dạ?Lãnh Duy Biệt liếc nhìn cô một cái, cong môi hỏi lại- Không có chuyện gì thì không thể tìm em được sao?Dứt lời, Nhiếp Tử Vũ vội vàng khoát khoát tay- Dĩ nhiên không dáng vẻ cô hốt hoảng, Lãnh Duy Biệt khẽ cười thành tiếng. Từ trong kính chiếu hậu hắn nhìn ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tuyệt xảo của cô, tim hắn bỗng nhiên căng thẳng, một cảm giác yêu thương say đắm dâng tràn trong lặng một lúc, hắn giảm tốc độ xe lại, bất ngờ mở miệng- Vũ Vũ!Hắn nhẹ nhàng Dạ!- Anh thích em!- ....
Chập tối, gió đêm hiu hiu, cành lá lung lay. Tại một khu nhà cao cấp nằm ở trên núi Dương Minh. Trong đại sảnh vô cùng tráng lệ là cái bàn dài to lớn được lót bởi chiếc khăn bàn trắng tinh, trên đó để đầy ắp thức ăn ngon, rượu ngon được vận chuyển tới bằng đường hàng không từ khắp các quốc gia; nam nữ đều mặc quần áo hoa lệ cười nói vui vẻ, cử chỉ tao nhã. Còn có một đội nhạc hòa tấu chiếm cả một khúc quanh ở chân cầu thang đang trình diễn những khúc nhạc vui vẻ. Đêm nay là tiệc sinh nhật mười tuổi của con trai bảo bối độc nhất của tổng tài tập đoàn Nhiếp Phong. Hình thức rất long trọng, khách khứa đến đây không khỏi là người có quyền thế. Nói đến tập đoàn Nhiếp Phong, không người nào không biết không hiểu. Giai đoạn đầu tập đoàn chỉ kinh doanh sắt thép là chính, giai đoạn sau, dưới sự lãnh đạo của tổng tài đương nhiệm thì mở rộng sang nhiều lĩnh vực, từ máy bay cho đến ô tô, lại từ quần áo trang sức đến phụ kiện đi kèm, chỉ cần là thứ mình có thể nghĩ tới thì nó đều chiếm vị trí lãnh đạo trên thị trường. Lúc này, phía sau vườn hoa ... - Phong, năm nay bác trai lại tặng cậu cái gì vậy? Một người mặc âu phục màu trắng chỉnh tề đứng bên cạnh một cậu bé tao nhã đang cầm ly sâm banh, cười nói tiếp - Từ lúc cậu 1 tuổi thì bác trai đã tặng xe, máy bay cho cậu, tớ nghĩ năm nay cũng sẽ không có trò gì mới đâu. Cậu bé được gọi là Phong lạnh lùng nhìn hắn một cái, trên gương mặt nho nhỏ đẹp trai kia chứa đầy bực bội - Nhiều chuyện! Nói xong, cậu bé kia cầm lấy cung tên đặt ở bên cạnh lên, nhắm vào giữa hồng tâm. Lâm Nhĩ Kỳ không cho rằng có thể chọc hắn cười, quả nhiên không thể đoán được hắn. - Kỳ, cậu đừng làm phiền cậu ta, tâm tình cậu ta không tốt, coi chừng trút hỏa lên người cậu đấy. Một cậu nhóc mặc bộ âu phục màu đen, đem ánh mắt trách cứ mà nhìn hắn, ám chỉ hắn không nên nói nữa. Nhưng người này vẫn cứ khư khư không theo ý cậu nhóc. - Hả? Tại sao tâm tình lại không tốt? Lâm Nhĩ Kỳ chớp chớp mắt vô tội - Chẳng lẽ có liên quan tới việc bác trai tặng quà cho cậu ta hay sao? Lời vừa ra khỏi miệng, nhiệt độ liền trực tiếp giảm xuống. Lãnh Duy Biệt liếc mắt một cái, nhìn sắc mặt càng lúc càng khó coi của tên tiểu thọ tinh kia, bĩu môi rồi quay đi. Ánh mắt lạnh lùng gắt gao kia nhìn chằm chằm vào nụ cười yếu ớt của Lâm Nhĩ Kỳ, cung tên trên tay Nhiếp Tử Phong liền gia tăng lực độ, tiếp theo nhắm thẳng vào hắn - Nếu cậu nói tiếp một câu nữa thì có tin mũi tên này sẽ bắn thẳng vào tim của cậu hay không? Lúc này, Lâm Nhĩ Kỳ dĩ nhiên sẽ không ngây ngốc tiếp tục khiêu khích hắn, vội vàng đưa tay đầu hàng. Thấy hắn không nói nữa, Nhiếp Tử Phong dùng sức ném cung tên trong tay xuống, tiếp theo bước thật nhanh rời khỏi đó. ... ... Một thân một mình đi trong sân, cơn tức trong đầu Nhiếp Tử Phong không có chỗ phát tán, không thể làm gì khác hơn ngoài việc đá mấy chậu hoa yêu thích của lão cha cho hả giận. Xú lão đầu chết tiệt! Nhớ tới lúc trước cha tặng quà sinh nhật cho mình, Nhiếp Tử Phong hận đến nghiến răng. Hắn mới chỉ mười tuổi mà thôi, vậy mà lão đầu đó mang cả công ty biến thành quà tặng cho hắn! Hắn thà rằng giống như trước kia chỉ tặng hắn những thứ không có hữu dụng còn hơn! - Đáng ghét! Cơn tức càng lúc càng lớn, những cú đá gắt gao này đã không thể dập tắt lửa giận của hắn. Hắn định cầm mấy chậu bông lên đập nát tan tành nhưng mà còn chưa kịp nện xuống, hắn liền nghe một hồi thanh âm khóc lóc. Động tác dừng lại, hắn quay đầu nhìn xung quanh, âm thanh dần dần mất hẳn. Cho là bực dọc sinh ra ảo giác, một luồng lửa giận xông thẳng lên đầu, hắn giơ chậu hoa lên thật cao rồi ném xuống. Sau một tiếng "bịch" vang lên thật lớn, tiếng khóc lầm tưởng trước kia bỗng nhiên gia tăng. - Là ai ở đó vậy? Nhiếp Tử Phong cảnh giác nhìn về khóm hoa cách đó không xa, một mặt lại thận trọng đi đến gần - Ra đây! Nhưng mà đáp lại hắn là tiếng khóc rống lớn hơn. Ngực Nhiếp Tử Phong căng thẳng, lấy dũng khí đi lên trước, mà sau khi thấy rõ nguồn gốc tiếng khóc kia thì con ngươi hắn trợn to. Mượn ánh đèn nhìn kỹ hơn, lại thấy một đứa trẻ sơ sinh được vải hoa quấn quanh đang nằm ở trong cái hộp, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn bởi vì khóc rống mà đỏ lên. Trẻ sơ sinh! Là ai đem cô bé vứt ở đây? Nhiếp Tử Phong sửng sốt, hoàn toàn không thể tin được thứ mà hắn đã thấy. Đứa trẻ sơ sinh nho nhỏ nhìn thấy có người, ngay sau đó càng khóc lợi hại hơn, tiếng khóc kia quả thực muốn xé nát cả bầu trời. Cũng bởi vì vậy, Nhiếp Tử Phong từ từ bước đến đó. Hắn ngồi xổm người xuống muốn xem rõ cô bé, bỗng dưng phát hiện phía dưới đầu của cô có một tờ giấy. Hắn liền thận trọng di chuyển đầu của cô xê dịch qua bên kia một chút, rất nhanh cầm lấy tờ giấy. "Xin cậu chăm sóc con gái của tôi, tôi xin cậu!" Trên tờ giấy thật to chỉ viết một câu như vậy, Nhiếp Tử Phong liền hiểu ra nguyên nhân vứt bỏ thứ này ở đây. Trong đầu Nhiếp Tử Phong bấn loạn, đang lúc muốn quay trở lại gọi quản gia giải quyết chuyện này thì tiếng khóc của đứa bé chợt dừng lại. Nhiếp Tử Phong không hiểu mà đưa mắt nhìn về phía cô, lại phát hiện đôi mắt long lanh của cô đang nhìn hắn chăm chú, tiếp theo há miệng cười toe toét. Bởi vì cô cười, trong lòng Nhiếp Tử Phong bị xúc động bởi cái cục mềm mại kia! Hắn như đang suy nghĩ điều gì đó, nhìn nàng chăm chú, khóe miệng lại cong lên mà cười một cái thật tươi, ánh mắt lóe lên, hắn đã có quyết định. Cô là quà sinh nhật của hắn!
bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu